Trang
Nuôi Trồng
Thuỷ Sản
Tôm Sú...
...Hướng đi mới, qui trình mới,
cho người NÔNG DÂN CHÂN ĐẤT
nuôi Cá, nuôi Tôm.
Do Trần Thanh Liêm sưu tầm, nghiên cứu và phát huy
Tiềm Năng Qui Trình Nuôi Trồng
đến mức tối ưu và Áp Dụng
Sự Ưu Việt của Kỹ Thuật nuôi trồng Tiên Tiến trên Thế Giới.
From: trungviet1089
Subject: Chao Anh Liem
To: liemtran308@yahoo.com
Date: Wednesday, January 14, 2009, 7:20 PM
Lau qua khong email, anh Liem van khoe chu? Cong viec dao nay the nao roi anh?Ve noi dung buoi trao doi cua anh va em truoc day, em co cc cho mot vai nguoi ban cung dang lam trong linh vuc thuy san xem, chac anh Liem khong phan doi chu? em ngi lam vay thi se co nhieu nguoi biet cung tham gia thao thuan, chia se tren tinh than hop tac voi lai cung la co hop de chung ta mo rong moi quan he phai khogn a.Liem?Hom 13/1/09 di hop ve dich benh virus WSSV, em co gap co Oanh (DH Can Tho) va thay Hao (Vien truong Vien NTTS II) em cung trao doi ve probiotic va ho cung cho rang do la xu huong tat yeu. Em lam o Trung Tam Cong Nghe Sinh Hoc TP.HCM phu trach san suat cac bo Kit xet nghiem virus gay benh tren tom.Han hanh duoc quen biet anh Liem.Nam moi sap den! Chuc anh Liem nam moi vui khoe va thanh dat!
VTV
From: liem Tran
Subject: Re: chao anh liem
To:"trungviet1089"
Date: Wednesday, January 14, 2009, 9:28 PM
Việt!
Sai thì phải sửa, lỗi chính tả anh đã sửa, chắc vẫn còn sai sót, giao điện trang web của anh đã sửa lại.
http://www.farfareastcreatures.com
http://www.farfareastcreatures.com/thuysan/tom/ky-thuat-nuoi-trong-tom-su.html
* Dịch bệnh vẫn hoành hành không riêng gì VN mà ngay cã Thái Lan và Trung Quốc hiện nay vẫn còn, 2 tuần trước anh mua tôm thẻ chân trắng của Thái Lan bị bệnh, con tôm đông lạnh khó mà nhìn thấy, khi mang về, tan đá mới thấy con tôm bị bệnh, ăn không chết, nhưng thịt không còn ngon nữa, anh chụp lại mấy tấm hình em xem thử.
Liemtran308
(Tám Lúa)
From: liem Tran
Subject: Re: chao anh liem
To:"trungviet1089"
Cc: hanhthivan@yahoo.com, dthoanh@ctu.edu.vn, nvhoa@ctu.edu.vn, tqphu@ctu.edu.vn, pttngan@ctu.edu.vn
Monday, January 19, 2009 8:38 AM
Việt!
Trên con đường mòn của thôn xóm làng, giửa đường mòn là 1 vũng sình.
* Các bạn: ngành Sinh Học "ĐÃ VÀ ĐANG NHÀO XUỐNG VŨNG SÌNH, TÁC CẠN, LÀM CHO KHÔ, RỒI MỚI ĐI QUA".
* Còn tôi: 1 là đi tắt tránh vũng bùn, 2 là tôi lấp trám cái vũng sình, chứ không như các bạn có Bằng Tiến Sỉ Thạc Sỉ Ngố, cấm đầu cấm cổ dùi cái mặt sáng lạng Học Giả Trí Thức xuống vũng sình, xuống đống phân tôm, mỗi khi nước ngập mưa xuống, vũng sình vẫn còn đó, lo trị bệnh con cá, con tôm, mà nguồn phát sinh làm cho môi trường trong nước bị ô nhiểm, dơ bẩn vẫn còn đó.
Đừng có nói vói tôi là tôm thẻ chân trắng Moana 260 đồng 1 con là kháng bệnh của tụi Đế Quốc Mỹ (Hawai), rồi đem về VN, muốn nuôi kiểu nào thì nuôi, nuôi theo kiểu Truyền Thống Ngố của VN mà các bạn Tiến Sỉ Thạc Sỉ chủ trương, dù cho con tôm Moana có mạnh như con Cọp, khoẻ như con Voi thì cũng vẫn bị chết như thường, bởi vì nguồn phát sinh làm cho môi trường trong nước bị ô nhiểm, dơ bẩn vẫn còn đó.
Nuôi kiểu VN, cho dù nghìn nghìn năm nữa, cũng không ngóc đầu lên được để theo kịp người ta, chứ đừng có ảo mộng qua mặt được người khác, đừng có ý tưởng đội đá vá trời!
Các bạn Khoa Sinh Học hãy suy nghĩ, suy luận 1 cách thực tế đi, muốn dập tắt lửa cháy, các bạn đang tạt nước trên ngọn lửa, chứ không tạt nước ngay "chân" lửa (Than, cây cỏ.....).
Các bạn là nhà Khoa Học, có trình độ, tôi nói như vậỵ mà không hiểu thì nên nhảy xuống ao tôm ao cá tự vận chết cho rồi.
Và anh nhắc lại 1 lần nửa:
Tôi, Trần Thanh Liêm tuyên bố:
"Trong quá trình nuôi trồng thuỷ Sản, nuôi tôm, nuôi cá, cho dù nghìn nghìn năm nữa, sẽ không bao giờ và mãi mãi không bao giờ có khâu trị liệu bệnh cho con cá con tôm, những ai đảo ngược định lý nầy sẽ bị tán gia bại sản".
Liemtran308
(Tám Lúa)
* Sau khi anh đọc bài bệnh đỏ thân của Thạc Sỉ Văn Thị Hạnh trên trang Vietlinh:
http://www.vietlinh.com.vn/kithuat/benhthuysan/benhdothan_vth.asp
Trong email của anh viết cho Thạc Sỉ Ngố (Wednesday, February 6, 2008 9:03 PM) nè.
From: liem Tran
Subject: Cách trị bệnh cho con tôm
To: hanhthivan@yahoo.com
Date: Wednesday, February 6, 2008, 9:03 PM
Chào bạn Van Thi Hanh!
Bạn là Thạc sỉ nuôi trồng thũy sãn, cũng như bao nhà khoa học thũy sãn trên thế giới, sau hơn 30 năm vẫn còn đi tìm giải pháp nuôi trồng cũng như đi tìm phương cách chửa trị các chứng bệnh cho thũy sãn, nhất là con tôm, mà câu giải đáp không bao giờ có, cho dù 1 ngàn năm nữa cũng không có câu tră lời cho bạn.
Thí dụ: Con muỗi truyền bệnh sốt xuất huyết, bạn lấy nhan ung muỗi, bạn điều chế thuốc diệt muỗi, hiện tại bạn làm chuyện đó, chuyện bá vơ, bá vất, không đâu vào đâu, giết con muỗi nầy con muỗi khác bay ra nữa.
Muốn tiêu diệt muỗi, phải tìm ra cái nguồn, là ao tù nước đọng, làm cạn đồ chứa nước không cho lăng quăng sanh sãn, ao to thì thả cá 7 màu cho nó ăn con lăng quăng, bằng cách đó mới tiêu diệt được bệnh sốt xuất huyết.
Nuôi tôm cũng vậy, mầm bệnh do đâu mà ra, là do thức ăn dư thừa là cội nguồn phát xuất ra mầm bệnh, thì phải làm sao?
Hạn chế thức ăn tối đa, tránh dư thừa, đánh men Vi Sinh đường ruột và Vi Sinh môi trường, thì 95% là ngăn ngừa tất cã các mầm bệnh.
Còn bạn, tối ngày tìm cách trị liệu, mà bạn lấy trị bệnh làm cứu cánh cho ngành nuôi trồng thũy sãn, đó là điều bất hạnh cho nước ta, nếu bạn không hiểu về cội nguồn cũa mầm bệnh thì cái bằng Thạc sỉ cũa bạn nên liệng vào thùng rác là hơn.
Liemtran308
From: "Hanh Van"
Subject: Re: Fw: Re: Chao Anh Liem
To:liemtran308@yahoo.com
Monday, January 19, 2009 10:18 PM
Thưa anh Liêm,
Hôm nay tôi hân hạnh được đọc thư của anh viết trực tiếp cho tôi, nên tôi cũng mạo muội trình bày một số ý kiến của mình như sau. Trước hết xin đính chính lại, tôi không phải là người trong nghề nuôi trồng thủy sản.
Chuyên môn của tôi là làm nghiên cứu về tế bào và virus, vì thế tôi mới có điều kiện để nghiên cứu về virus gây bệnh ở tôm. Điều này giống như là định mệnh hơn là mong muốn của tôi.
Anh nói đúng về hiện trạng của nghề nuôi tôm hiện nay là không có thuốc trị bệnh virus và bệnh tật phát sinh do môi trường nuôi quá ô nhiễm.
Tôi thực sự chưa bao giờ nghĩ rằng "tìm ra cách trị bệnh là cứu cánh" mà chỉ cho rằng khi mà không có thuốc trị bệnh cho virus thì việc phát hiện sớm bệnh, đặc biệt bệnh virus ở tôm giống sẽ hạn chế được nhiều rủi ro vì các yếu tố môi trường và thức ăn .. . dễ kiểm soát hơn.
Trong một số buổi thảo luận về vấn đề này, tôi cũng trình bày ý kiến rằng không có một giải pháp đơn dộc nào có thể giải quyết vấn đề bệnh virus. Để có thể hạn chế tối đa thiệt hại thì phải kết hợp các điều kiện về chất lượng giống - môi trường nuôi - kiểm dịch, thức ăn và cả văn hóa ứng xử cộng đồng trong khu vực.
Một vấn đề nữa là đa phần sự mất mát rơi vào những người lao động có ít vốn và thiếu kinh nghiệm. Có lần tôi đã chứng kiến hai vợ chồng trẻ lần đầu nuôi tôm, tôm của họ bị bệnh đốm trắng rõ rồi, nhưng vì cả tài sản đã dốc vào ao nuôi nên cố vớt vát, ngày nào cũng bỏ tiền ra mua thuốc kháng sinh về quăng vào ao, mặc dù không có tiền mua sữa cho đứa con còn bé của họ.
Trong trường hợp này, kháng sinh hay gì đi nữa cũng không có thể trị được bệnh mà họ cứ đổ tiền vào.
Chuyện này đã ám ảnh tôi hơn mười năm nay. Xin thưa với anh, tôi không hề thấy vinh dự với những tấm bằng của mình khi đứng trước một thực trạng như vậy. Từ đó tôi chỉ có một ý nghĩ đơn giản là tập trung nghiên cứu vào lĩnh vực khó khăn này để góp sức cùng với cộng đồng nếu có thể thôi. Chí ít thì cũng để cho lương tâm của mình được thanh thản.
Câu chuyện thứ hai tôi muốn giãi bày với anh là về chuyện "bệnh đuôi đỏ ở tôm sú" mà tôi viết trên trang web của Việt Linh. Sở dĩ tôi viết như thế vì sau nhiều câu hỏi của bà con nuôi tôm không biết đó là bệnh gì, trong khi đó, những nghiên cứu từ năm 2003 của chúng tôi đã khẳng định được đó là bệnh do virus gây ra.
Khi khẳng định được chuyện này tôi đã báo với một số chuyên gia trong ngành TS, kể cả một số quan chức trong ngành, để họ chú ý người nuôi cảnh giác và để không xảy ra dịch bệnh, vì anh biết là virus tạo thành dịch bệnh rất nhanh.
Khi nói như vậy, tôi cũng khẳng định là tôi sẵn sàng chịu trách nhiệm với những nhận định của mình. Thế nhưng không ai thèm để ý và còn có cả một phong trào đã nổi lên chỉ trích tôi rất nhiều, giống như anh bây giờ vậy.
Chắc nhờ đó mà bây giờ tôi có thể nói chuyện với anh một cách bình thản như đang nói chuyện với một người bạn của mình (xin lỗi nếu như điều này làm anh phật lòng - tôi năm nay đã 54 tuổi, hết năm nay là đã về hưu).
Đến bây giờ thì họ đã thừa nhận điều này vì dịch bệnh thực sự đã nổ ra (anh ở trong nghề chắc cũng biết chuyện này).
Câu chuyện thứ ba tôi muốn nói liên quan đến ví dụ về bệnh sốt xuất huyết do muỗi mà anh đã nhắc đến. Giải pháp anh đưa ra là hoàn toàn đúng. Nhưng để có giải pháp thì trước hết phải biết thật rõ về căn nguyên chính - là tác nhân gây ra bệnh đó đã. Có một ai đó đã nói rằng" muốn tiêu diệt được kẻ thù thì việc trước tiên là phải hiểu thật rõ kẻ thù đó". Cũng giống như HIV vậy, thật khó để trị nó nhưng nhân loại không thể dừng lại việc kiếm tìm giải pháp để mặc cho nó tự tung hoành.
Tôi cũng xin nói với anh rằng tôi khônng ở trong ngành TS nên không bắt buộc phải có trách nhiệm hay buộc phải nghiên cứu về lĩnh vực này.
Nhiều người nghiên cứu thường có tâm lý tránh đi những con đường chông gai, nhưng tôi vẫn tiếp tục đi trên con đường này không phải để kiếm tìm vinh quang, cũng không để kiếm tiền (vì nhiều khi chúng tôi phải tự bỏ tiền ra để nghiên cứu), mà chỉ để thỏa mãn lương tâm của mình.
Nếu như chúng tôi có một ước mơ, là làm sao đó có thể góp phần cho đồng bào mình đỡ cơ cực, thì cũng không phải là một tội, có đúng không anh? Và để thực hiện ước mơ này chúng tôi đã đưa ra được một phương pháp phát hiện virus gây bệnh ở tôm giống có hiệu quả, phù hợp với điều kiện sản xuất ở VN.
Cũng vì tự nhận thấy mình "không phải là chuyên gia trong ngành, sức hèn, tài mọn " nên chúng tôi không tự giới thiệu mình mà chỉ làm việc với một số công ty đã qua thực tế tiếp xúc.
Tôi thấy mình hạnh phúc vì đã góp một phần làm cho sản xuất của họ giảm thiểu được nguy cơ rủi ro và ổn định trong nhiều năm nay.
Xin chân thành cám ơn anh đã không nề hà chuyện không quen biết mà dạy cho tôi một bài học thực tế ở đời.
Xin lỗi đã làm mất thì giờ của anh vì một bức thư khá dài. Chúc anh một năm mới nhiều sức khỏe, hạnh phúc và thành công.
Kính mến,
Văn Thị Hạnh
From: liemtran308@yahoo.com
Subject: Re: Fw: Re: Chao Anh Liem
To: hanhthivan@yahoo.com
Tuesday, January 20, 2009 1:57 PM
Trước nhất tôi có lời thật chân thành xin lỗi cô (tôi năm nay cũng 60 rồi) cũng đâu còn nhỏ gì đâu, cô còn may mắn về hưu sơm, còn tôi làm việc với Đế Quốc Mỹ phải 65 tuổi mới được về hưu, nó còn đưa ra đạo luật sẽ tăng lên 67 tuổi nữa kìa.
Tôi sẽ trình bày quan điểm cũa mình và 1 lời xin lỗi thật sự trên trang web của tôi để mọi ngươi thấy "RẤT NHIỀU QUAN ĐIỂM TƯƠNG ĐỒNG" của cô và tôi, chỉ 1 hoặc 2 điểm dị biệt, từ đó cái nhìn của người nuôi trồng và người có trình độ sẽ "Làm" khác hẳn đi đường lối và qui trình nuôi trồng ở VN.
Cái nghề nghiên cứu nuôi trồng Thuỷ Sản(nghề tào lao nầy) đến với tôi cũng bất chợt, miệt mài tự học hằng ngày đến 12-1 giờ khuya và tự xuất tiền mua thẻ ĐT để gọi về VN tư vấn cho những người nuôi trồng thắc mắc và tốn thời giờ viết bài cho các diễn đàn cũng như tự tạo 1 trang web cho riêng mình (tự thiết kế và tự diễn luôn).
Tôi hy vọng cô tha thứ và bỏ qua lời nói nặng nề của tôi, tôi hy vọng cô sẽ là người bạn chuyên ngành, cùng tôi nhìn xứ sở quê hương mình đi lên theo kịp và mai mốt đây sẽ qua mặt các nước tiên tiến khác, không như ngày hôm nay.
Tết đến chúc cô và gia đình An Khang, Thịnh vượng và Hạnh Phúc.
Chúc mừng năm mới!
Trần Thanh Liêm và gia đình.
From: "Hanh Van"
Subject: Cám ơn
To: liemtran308@yahoo.com
Tuesday, January 20, 2009 7:35 PM
Chào anh Liêm,
Tôi hiểu tâm trạng của anh vì tôi cũng có nhiều người bạn ở xa quê nhà, nhưng đầu óc lúc nào cũng muốn đóng góp để mong đất nước cội nguồn của mình tiến lên được bằng với người ta.
Tôi cũng từng được đi một số nước để học và làm việc. Tâm trạng đầu tiên là rất đau lòng thấy rằng họ luôn coi Việt Nam là một nước thấp kém nghèo nàn. Có lần tôi sang Canada làm việc mấy tháng, một sinh viên đã hỏi tôi rằng tôi có xin ở lại Canada không. Tôi ngạc nhiên vì câu hỏi này và hỏi lại: "tại sao tôi phải xin ở lại?". Có lẽ họ nghĩ vì Canada quá giàu và VN quá nghèo nên tôi sẽ tranh thủ cơ hội để đổi đời.
Chính vì vậy tôi luôn muốn nhắc nhở mình, các con mình và các học trò của mình rằng chúng ta có thể nghèo nhưng không thể thấp kém hơn người, vì thế chúng ta phải học và làm việc nhiều hơn người ta rất nhiều lần.
Cái đói cái nghèo bây giờ là nỗi nhục của dân tộc mình. Tuy vậy tôi vẫn có cái nhìn lạc quan về con người Việt Nam mình không bao giờ chịu khuất phục. Như con tôi chẳng hạn, khi còn ở VN nó chẳng quan tâm gì đến mọi chuyện ngoài việc học hành của nó. Đến khi ra nước ngoài học thì mới thấy ấm ức và có cái nhìn trách nhiệm hơn đối với đất nước.
Mặc dù rất bức xúc nhưng chúng ta cũng ta cũng không thể cải tạo ngay một lúc tất cả. Khi guồng máy đã vận hành tốt trong nhiều năm thì sai sót dễ nhận ra và dễ sửa; nhưng khi guồng máy chưa vận hành thì có rất nhiều chỗ cần phải sửa đôi khi vẫn chưa thể tìm ra.
Vì vậy tôi nghĩ cá nhân phải thể hiện tấm lòng bằng những việc làm cụ thể, trung thực và vì cộng đồng. Có những cái chúng ta đã biết, có những cái chúng ta chưa biết và có nhiều điều chúng ta không biết. Chỉ có lao động và suy nghĩ nghiêm túc thì mới có hy vọng tìm ra giải pháp.
Hy vọng anh sẽ kiên nhẫn hơn để tìm ra cách thức đóng góp hiệu quả cho đồng bào mình. Anh hãy tin rằng nếu thế hệ chúng ta chưa làm được thì thế hệ con cháu chúng ta sẽ phải làm được. Lịch sử đã thử thách dân tộc ta nhiều rồi, nhưng người VIỆT vẫn tồn tại.
Chúc anh nhiều sức khỏe và thành công.
Kính mến,
Văn Thị Hạnh
Van Thi Hanh
Laboratory of Animal Cell Technology
Institute of Tropical Biology
Vietnamese Academy of Science and Technology
1.Mac Dinh Chi, Dist.1, Hochiminh City,Viet Nam
Email: vanthihanh@itb.ac.vn / hanhthivan@yahoo.com
Tel:+848 2215 7309 (Lab)/+8497 492 4072 cell phone)
Fax: +848 38241 346
Trước nhất (Liemtran308=Trần Thanh Liêm) có lời thật chân thành xin lỗi Thạc Sỉ Văn Thị Hạnh thuộc Viện Sinh Học Nhiệt Đới Thành Phố HCM, bởi vì Liemtran308 đã hiểu nhầm là những nhà nghiên cứu chủng loại virút Thuỷ Sản trực thuộc vào ngành Thuỷ Sản, nên có những lời phê phán nặng nề đối với Thạc Sỉ Văn Thị Hạnh.
Liemtran308 thấy trong vấn đề tìm ra con virút và tìm ra thuốc chữa trị cho con virút có 2 tác động riêng biệt:
* Tác động thứ nhất là tìm ra con virút để tìm cách ngăn ngừa trong lúc sản xuất cá bột hoặc tôm post, đó là điều khả thi như Thạc Sỉ Văn Thị Hạnh đã nói.
* Tác động thứ nhì, nếu tìm ra thuốc chữa trị con virút: Dù cho thuốc rất hay nhưng không thể chửa trị cho con tôm con cá được, khi phát hiện bệnh trên con tôm con cá, con bệnh đã qua thời kỳ thứ 3 rồi thì làm sao chữa trị được, nếu là con vật, con trâu, con bò, con gà, con vịt còn có thể di dời chuồng trại, còn con tôm con cá thì di dời đi đâu? Hơn nữa cá tôm vớt lên khỏi mặt nước cũng khó sống rồi, huống hồ chi là lúc chúng nó đang bị bệnh mà ao hồ lại đầy nước mênh mong thì chuyện di dời lại càng trăm ngàn lần khó khăn hơn, cho nên việc di dời là không thể khả thi, đó là nói đến người nuôi có ao dư thừa, còn đại đa số người nuôi trồng may mắn lắm mới có một thửa đất để canh tác thì họ lấy đâu ra thêm 1 ao nữa để phòng bị cho vụ việc bệnh hoạn lúc xảy ra?
Ao nước mênh mông, con tôm con cá bị bệnh vào thời kỳ thứ 3 (Chỉ có trời cứu), đối với con tôm con cá (Thuỷ sản) khi con bệnh bùng phát thì 3-4 tiếng đồng hồ sau là rớt đáy chết sạch, còn con vật vẫn còn kéo dài đôi ba ngày còn có thể chữa trị được cho từng cá nhân hay nguyên bầy, còn con cá con tôm thì sao? Chữa trị từng cá nhân thì không khả thi, còn nói đến nguyên bầy thì lại càng không khả thi, mà điều kiện ao hồ dư thùa lại không có, ao nước lại mênh mông, bệnh trạng không thể kéo dài để có "Đủ" thời gian để chữa trị, do đó dù cho có thuốc thật hay, thần dược đi nữa hoặc thuốc Tiên thì cũng vô dụng.
Còn một việc nữa Liemtran308 chỉ nói thí dụ thôi:
Nếu có 1 người nghiên cứu nào đó bào chế được thuốc chữa trị rất hay, thì người đó cũng sẽ quãng cáo rao bán như thằng Moana con tôm Hawai sạch bệnh.
Trên tình trên lý, người bào chế được thuốc trị bệnh rất hay, người gầy được giống tôm kháng bệnh rất tốt, họ quãng cáo rao bán, họ làm đúng chớ không có sai trái một điều gì.
Cái anh bào chế thuốc rao bán:
Mại vô, mại vô, bà con ơi, thuốc chữa trị cho con tôm con cá rất hiệu nghiệm đây!
Còn anh gầy giống tôm rao bán:
Mại vô, mại vô, bà con ơi, con tôm được gầy giống cấy gene kháng bệnh thần kỳ nè!
Đây là Trọng Điểm là "QUẢ MÙ" do người có thuốc hiệu nghiệm và người có con tôm kháng bệnh quãng cáo, rao bán, làm cho mọi người từ các nhà Khoa Học, Tiến Sỉ, Thạc Sỉ cho đến người Nông Dân Chân đất bị "QUẢ MÙ" làm cho "NGU MUỘI".
Những người nầy nghe bùi cái Lổ "Tay", XOÁY TẬN CÁI MÀNG ÓC, bắt được vàng rồi, bắt được vàng rồi, chuyến nầy mình nuôi không sợ con tôm bị bệnh, có chuyện gì mình mua thuốc liệng cái đùng xuống ao là con tôm con cá khỏi bệnh ngay.
Chuyến nầy mình không sợ con tôm bị bệnh nữa có con Tôm Moana, hoặc con "tôm" của Liemtran308 được gầy giống kháng tất cã các bệnh Thuỷ Sản trên thế gian nầy (ặc ặc).
Mọi người bị "QUẢ MÙ" làm bùi cái Lổ "Tay", XOÁY TẬN CÁI MÀNG ÓC, làm cho họ quên rằng, trên thế gian nầy có nhiều cách để giải quyết 1 vấn đề, có lợi hay có hại, lợi nhiều hay ít, tựu trung là có cách giải quyết thoả đáng các vấn đề trị liệu và đề kháng đã được nêu ra như trên mà không cần phải mua thuốc trị liệu, cũng như không cần mua con tôm đề kháng của Moana hay là con "Tôm" đề kháng của Liemtran308 he...he...
Nói thiệt Tám Lúa (Liemtran308) nầy khi nuôi trồng Thuỷ Sản, sẽ không bao giờ phải tốn 1 đồng xu cho thuốc trị bệnh cũng như là tốn thêm 1 cắc bạc để mua con giống Moana, nếu mà biết gia giảm thức ăn, không để dư thừa và biết tận dụng sự tối ưu của con men vi sinh kìa, chứ không phải đọc theo sự hướng dẫn của bao bì của con men vi sinh rồi đánh 1 cái đùng xuống ao là được hiệu quả tối ưu đâu! ặc, ặc.....
Đây là cơ hội làm giàu cho những ai điều chế được thuốc trị liệu cho con tôm con cá, giống như thằng Moana đã và đang làm giàu trên mồ hôi, nước mắt, trên sự tán gia bại sản của Người Nuôi Trồng VN nói riêng và cho Người Nuôi Trồng trên thế giới nói chung.
Trên tình, trên lí, thằng Moana làm đúng với luật pháp họ không làm điều gì sai trái.
Nhưng mà Liemtran308 cho rằng thằng Moana là thằng đã và đang lừa bịp "TÂM LÝ, TƯ TƯỞNG" của Người Nuôi Trồng, mang về lợi nhuận kết sù cho họ.
"Cha nó lú, thì chú nó khôn"
Liemtran308 biết được "SỰ LỪA ĐÃO" của thằng Moana, không lẽ Liemtran308 nầy lại im hơi lặng tiếng, để cho họ ăn trên đầu cha của dân Việt Nam mình (tôm giống nội địa 50đ/con, tôm giống Moana 260đ/con).
Kết Luận:
Không cần thuốc chữa trị, không cần con tôm Moana, không cần phải tốn tiền thêm, nếu biết giữ gìn ao nuôi được sinh thái thì nuôi bất cứ con gì cũng mang lại hiệu quả cao và thành công.
"Hẹn kiếp sau tao trả thù mầy", đối với con cá con tôm nó "LINH" lắm, ai làm gì nó thì nó báo thù ngay lập tức, ai có ơn với nó thì nó cũng trả ơn liền, chúng nó không hẹn kiếp sau đâu!
Đọc tới đoạn nầy
chắc mọi người cười và cho rằng Liemtran308 nầy đã
tửng tửng, khùng khùng và điên rồ.
Không đâu, không đâu, trồng rau, trồng cải,
trồng lúa, làm vườn phải chăm sóc, vun xới bón phân
tưới nước, đúng liều đúng lượng, thì cây sẽ đơm hoa
kết trái được mùa, còn nuôi trồng con tôm con cá cũng vậy,
thức ăn, con men vi sinh đúng liều đúng lượng, không dư
thừa thì sau mùa vụ là một mùa bội thu, còn bằng không
là một mùa thất thu và sẽ đưa đến tán gia bại sản.
Người Nuôi Trồng Thuỷ Sản
dù cố ý hay vô tình,
(Đây là sự hành xử TƯƠNG QUAN giữa con người và con người, giữa con người và
con vật, giữa con người và cây cỏ),
ở đây là sự hành xử giữa con người và con vật,
nuôi mà cứ cho ăn cốn tới, không biết liều lượng là gì, thiếu cũng không biết, dư thừa
cũng không hay.
Như Liemtran 308 đã nói ở đoạn trên "trên thế gian nầy có nhiều cách để giải quyết
1 vấn đề, có lợi hay có hại, lợi nhiều hay ít, tựu trung là có cách giải quyết thoả đáng".
Như cách cho ăn Truyền Thống là rải thức ăn toàn mặt ao, sao không đổi lại cho
ăn trong những cái Sàng Ăn để giảm thức ăn dư thừa.
Cách hành xử của Người Nuôi Trồng đối với con Tôm, dù vô tình hay cố ý
(biết hoặc không biết) mà cứ để tình trạng thức ăn dư thừa kéo dài trong
thời gian nuôi, nước thúi, ô nhiểm, gây ra mầm bệnh thì con tôm
(dù cho con tôm mạnh như con Cọp khoẻ như con Voi, chớ đừng nói chi là con tôm
Moana đề kháng bệnh hoạn, đó là sự lừa bịp "TÂM LÝ, TƯ TƯỞNG" của bọn Tài Phiệt Đế Quốc Mỹ)
thì cũng sẽ lăn đùng ra chết.
Con tôm lăn đùng ra chết thì người nuôi bị lỗ, đó là hành động báo thù
của con tôm đối với người nuôi trồng, còn người nuôi trồng biết cách làm
cho ao nuôi trồng sinh thái, cuối vụ mùa trúng đậm, bán có tiền thì đó là
cách trả ơn của con tôm đối với người nuôi trồng, bởi vì suốt mùa vụ người
nuôi trồng biết chăm sóc, biết giữ gìn ao nuôi không bị ô nhiểm, con tôm
sống khoẻ và sống mạnh.
Các bạn tin hay không tin cái
luật Nhân Quả Tuần Hoàn gì đó!
Nó vẫn
luôn luôn hiện diện trong ao nuôi của bạn, nếu các bạn muốn được con tôm
đền ơn xứng đáng với công lao của bạn thì bạn phải biết làm như thế nào rồi,
còn bằng không thì con tôm sẽ trả thù bạn đó,
mặc dù con tôm đã chết, đã rã thành phân,
nhưng nó vẫn làm cho bạn tán gia bại sản, nó vẫn làm
cho Cuốn Sổ Đỏ của bạn đội nón ra đi như chơi,
như trở bàn tay.
Trả thù hay không trả thù, đền ơn hay không đền ơn, đây là cụm từ mô
tả bóng bẩy, nhưng mà nó hàm chứa hai bài toán "Cộng và Trừ" trong túi
tiền nuôi tôm của bạn đấy.
không giữ gìn ao nuôi được sinh thái
thì con tôm con cá chết, đó là điều mà Liemtran308 đã nói
"chúng nó LINH lắm",
các bạn nên nhớ đừng để cho chúng nó báo thù.
"Gieo gì thì gặt đó", câu nói nầy ngàn đời cũng không thay đổi.
Cám ơn và nhờ sự phản hồi của Thạc Sỉ Văn Thị Hạnh đã làm cho Liemtran308 viết được bài nầy, đây là bài viết tâm đắc của Liemtran308 và hy vọng rằng mọi người hiểu và tiếp thu và chăm sóc con tôm, con cá kỷ hơn nữa, mới xứng đáng để được con tôm, con cá trả ơn.
Đừng nghe những lời
quãng cáo rao bán bùi tai, rồi chểnh mảng công việc giữ gìn môi trường
sinh thái ao tôm ao cá của mình, chẳng những như vậy, phung phí,
tiền mất tật mang, như 2 vợ chồng trẽ có tiền mua thuốc đổ xuống ao
tôm mà lại không có tiền mua sữa con con bú, đó là bài học rất đắt
và thương tâm, mà đôi vợ chồng trẽ phải trả (Trong câu chuyện mà Thạc
Sỉ Văn Thị Hạnh đã kể), còn chúng ta thì sao?
Chúng ta có xem đó là 1 bài học, hay là chúng ta vẫn gầm đầu, cúi mặt và chấp nhận?
Như Thạc Sỉ Văn Thị Hạnh đã nói: "Lịch sử đã thử thách dân tộc ta nhiều rồi, nhưng người VIỆT vẫn tồn tại", tức là sau cùng lắng nghe và thay đổi.
Liemtran308 (Tám Lúa) hy vọng là như vậy.
Trần Thanh Liêm
(Chuyên Gia nghiên cứu nuôi trồng thuỷ sản, Tôm Sú tại Hoa Kỳ)
Seattle,
ngày 30 tháng 1 năm 2009
USA.
Email : liemtran308@yahoo.com