Trang  Nuôi Trồng   Thuỷ Sản  Tôm Sú...
...Hướng đi mới, qui trình mới, cho người NÔNG DÂN CHÂN ĐẤT nuôi Cá, nuôi Tôm.

Do Trần Thanh Liêm sưu tầm, nghiên cứu và phát huy Tiềm Năng Qui Trình Nuôi Trồng
  đến mức tối ưu và Áp Dụng Sự Ưu Việt của Kỹ Thuật nuôi trồng Tiên Tiến trên Thế Giới.

Tôi, Trần Thanh Liêm tuyên bố:   "Trong quá trình nuôi trồng thuỷ Sản, nuôi tôm, nuôi cá, cho dù nghìn nghìn năm nữa, sẽ không bao giờ và mãi mãi không bao giờ có khâu trị liệu bệnh cho con cá con tôm, những ai đảo ngược định lý nầy sẽ bị tán gia bại sản"  08-08-2007.
Nuôi Trồng Thuỷ Sản


N U Ô I  T R N G  T Ô M  S Ú  T Ô M 
C À N G  X A N H    T H   C Ô N G

Lời Ngỏ,

Cùng các bạn đọc mới tiếp cận với ngành thuỷ sản, nhất là nuôi trồng tôm sú, những bài viết của tôi nghiêng về Đọc Giả "Đã" có kinh nghiệm nuôi trồng, còn những điều sơ đẳng, cơ bản như: xử dụng dụng cụ, cách đo độ mặn, độ kềm, Ammonia .v...v..., đã có những bài viết trong các trang web khác rồi, cũng như những sách về nuôi trồng thuỷ sản, đã được bán tại các nhà sách.

Có cần khâu trị bệnh trong quá trình nuôi tôm hay không?

Trong chủ trương, phương thức nuôi trồng của tôi sẽ không bao giờ có cái cụm từ "Khâu trị bệnh trong quá trình nuôi tôm", bởi vì các bạn làm tốt ở các khâu trong CHIẾN THUẬT và QUI TRÌNH NUÔI TÔM là phòng ngừa, ngăn chận sự cố ngay từ Thuở Ban Sơ, từ Lúc Ban Đầu, nghĩa là nuôi ở "THẾ CÔNG = CHỦ CHIẾN = THẮNG LỢI). Còn ngồi chờ sự cố xảy ra mới lo trị bệnh là nuôi ở "THẾ THỦ = CHỦ BẠI = THUA LỖ".

Nếu có sự cố, dịch bệnh xảy ra trong ao tôm của bạn, bởi vì các bạn chưa làm tốt các khâu phòng ngừa và ngăn chận.

Nếu có sự cố, dịch bệnh "ĐÃ" xảy ra, thì 95% là không thể khống chế và cứu chữa được nữa, thì các bạn cũng không nên chú ý hay bận tâm làm gì ở khâu trị liệu nầy.

Tôi, Trần Thanh Liêm tuyên bố:

"Trong quá trình nuôi trồng thuỷ Sản, nuôi tôm, nuôi cá, cho dù nghìn nghìn năm nữa, sẽ không bao giờ và mãi mãi không bao giờ có khâu trị liệu bệnh cho con cá con tôm, những ai đảo ngược định lý nầy sẽ bị tán gia bại sản".

Mà hãy dốc toàn lực phòng chống, ngăn ngừa ngay Từ Thuở Ban Sơ, Từ Lúc Ban Đầu thì phần thắng lợi sẽ luôn luôn nghiêng về các bạn, còn nói đến trị bệnh thì phần thua lỗ đã hiện diện trong ao tôm của bạn rồi, chữa trị làm chi, chỉ mất công, còn tốn thêm tiền thuốc men mà thôi.

Các bạn nên đọc tất cả những bài viết của tôi trong trang web nầy: http://www.farfareastcreatures.com, để hiểu tường tận, bởi vì bài nầy có liên hệ tới bài kia, nhất là ngăn ngừa thức ăn dư thừa và xử dụng men Vi Sinh trong qui trình nuôi tôm như tôi đã nói:

"Dùng men vi sinh (Vi sinh trị bệnh đường ruột và Vi Sinh xử lý môi trường nước) là phải đi đôi, song song với kiểm soát hạn chế thức ăn dư thừa, chúng hổ trợ lẫn nhau, đây mới là cái thế "Liên Hườn", phòng ngừa bệnh cũng là cách trị bệnh hữu hiệu nhất trong quá trình nuôi,      do đó sự xử dụng thuốc KHÁNG SINH là điều không cần thiết,      thì lúc đó sự trúng mùa và bội thu sẽ nằm trong tầm tay của bạn, còn bằng không thì tán gia bại sản sẽ hiện diện trong ao tôm của bạn đấy."

Có ai giàu có như ông ĐINH ĐỨC HỮU hay không? nuôi tôm cũng chết.

Các người trong nghề nuôi trồng Thuỹ sản phải biết về ông nầy, là người Mỹ gốc Việt, ông Đinh Đức Hữu (Kỹ sư Năng Lượng Nguyên Tử) là Tổng Giam Đốc của tập đoàn ATI (American Technology, Inc.) còn gọi là Công ty Công Nghệ Việt-Mỹ là công ty nuôi trồng tôm sú và tôm chân trắng lớn nhất Việt Nam, 2000 ha ở Hà Tỉnh, công ty của ông có nhiều vốn (750 tỉ), đầy đủ kỹ thuật, con giống sạch, men Vi Sinh, nghĩa là không thiếu một cái gì và có một đội ngũ Kỹ Sư và kỹ thuật viên xuất sắc nhất, nhưng mà con tôm sú của ông Hữu cũng chết, tôm chân trắng cũng tiêu.

Ông Hữu đã khóc.

cho đến giờ phút nầy ông Hữu cũng không biết vì sao và tại làm sao con tôm của ông bị chết? Thưa các bạn, bởi vì "THỨC ĂN DƯ THỪA""ĐỘ SÂU của NƯỚC" đó các bạn ạ (ảnh hưởng quang học và nhiệt độ đối với chiều sâu của nước), chứ không phải là Ammonia, mà Ammonia chỉ là những tên đánh thuê giết mướn, do đó Ammonia chỉ là 1 "Bóng Ma", là 1 con vật tế thần. Còn những tên đầu sỏ, đứng sau lưng giựt giây mới chính là "Thức Ăn Dư Thừa", nhưng nói 1 cách chính xác hơn chính bản thân của người nuôi trồng là "HUNG THỦ", mà cánh tay họ đã rải thức ăn dư thừa, vung vẩy, một cách không nương tay.

Do đó, lần đầu tiên trong đời Doanh Nghiệp của ông Hữu, ông đã khóc, khóc trước sự thất bại, thất bại bởi sự đầu tư nuôi trồng con tôm của ông, mà ông mảy may không hiểu, không biết CẶN KẺ, TẬN TƯỜNG NGUỒN GỐC của SỰ Ô NHIỂM MÔI TRƯỜNG NƯỚC trong ao tôm, đó là cái điểm thất bại, mà hậu quả ông Hữu đã gánh lấy cũng như bao nhiêu người khác ở VN nói riêng và cã những người nuôi trồng trên thế giới nói chung (Nam Mỷ, Ấn Độ, Thái Lan, Taiwan, Trung Quốc, Mã lai, In-Đô, Phi ...v...v.).

Xin các bạn vào xem 2 cái link nầy, rồi sẽ rõ việc nuôi tôm của ông Hữu:

http://www.dddn.com.vn/Desktop.aspx/TinTuc/Phongsu-Song/Mua_tom

http://songlam.sara.vn/vi/.....Chet__mot_du_an__tai_sinh_vung_dat_chet_.htm

Không phải có đầy đủ kỷ thuật, con giống sạch, thức ăn, con men Vi Sinh, rồi cứ "ĐÁNH ĐẠI, ĐÁNH CÀN, ĐÁNH CỐN TỚI" là thắng được đâu!

Nuôi trồng Tôm Sú giống như cái "PUZZLE", như con "DOMINO", nếu biết tuần tự sắp xếp, thì PUZZLE sẽ vào vị trí của nó và con DOMINO cuối (chót) sẽ ngã, còn bằng không, sẽ không ăn khớp và trật đường rầy là lẽ đương nhiên.

Kết luận:

Tuần tự, lớp lang là những điều tất yếu mà người nuôi trồng cần phải biết.

Người đầu bếp:

Tại sao cùng là thịt, cá, rau cải, hành, ngò, tiêu, đường, muối, xã, một người đầu bếp lại nấu ngon, một người đầu bếp lại nấu dở,....À....Há....ngon hay dở là ở cái trọng điểm này:

Bỏ trước, bỏ sau, bỏ ít, bỏ nhiều:

a) Có người chiên cá sơ sơ rồi mới nấu canh, có người chờ nước sôi rồi mới bỏ cá vô (không chiên), có người kho thịt thì ướp nước màu 1/2 giờ trước khi kho, có người đổ chung một lượt, nước mắm, nước màu, đường v...v..kho liền.

b) Có ngưòi bỏ muối ít nhiều đường, có người bỏ nhiều đường ít muối, có người cho nước nhiều quá, nấu canh như là đại dương, có người cho nước ít quá, nấu bò kho như cá kho tộ, đặc sệt.

Người nuôi tôm:

Nuôi tôm cũng vậy, 2 người hàng xóm cùng nuôi tôm Bán Công Nghiệp, 2 ao tôm sát cạnh nhau, độ phèn cũng như nhau, nguồn nước cũng như nhau, con giống cùng nguồn (cùng 1 trại giống), cùng 1 hiệu thức ăn, cùng hiệu men vi sinh, cùng loại máy quạt nước, cùng loại máy sục khí ôxy, liều lượng, men vi sinh vôi...v...v..giờ giấc cho ăn đều giống nhau, ông "A" làm cái gì thì ông "B" làm theo cái đó (rập khuôn), nhưng ông "B" lại làm khác hơn ông "A" ở 2 điểm nầy:

a) Ông "B" tăng mực nước từ 80cm lên 1-1,2mét.

a) Đặt những cái "Sàng ăn", không như ông "A" rải thức ăn.

Theo bạn ai sẽ là người bội thu?

Theo tôi kích cở con tôm của ông "A" là 50g, thì con tôm của ông "B" sẽ lớn gấp rưởi và có thể gấp 2 lần hơn tôm của ông "A" (nghĩa là 75g đến 100g), đã thế, ông "B" còn tiết kiệm được 50% tiền thức ăn (do thức ăn dư thừa).

Tăng 25% dến 50% mực nước, để những cái sàng ăn, ông "B" hạn chế thức ăn dư thừa tối đa, tức là hạn chế Ammonia trong ao tôm, cho dù có Ammonia đi nữa thì cũng là một số lượng nhỏ được loãng trong khối lượng nước lớn thì sự hiện diện của Ammonia không đáng kể, hơn nữa có men vi sinh làm việc thì môi trường nước của ông "B" gần như là sinh thái, nên con tôm của ông "B" tăng trưởng nhanh là lẽ đương nhiên.

Còn ông "A" mỗi ngày rải 50% thức ăn dư thừa, thì thức ăn dư thừa đó sẽ thối rữa và trở thành Ammonia, với lượng nước nhỏ (ít) mà lượng Ammonia quá lớn thì thử hỏi con tôm của ông "A" "ngũi" Ammonia 24/7 suốt quá trình nuôi, thì con tôm của ông "A" không chết là may mắn lắm rồi, còn đòi hỏi tăng trưởng nhanh nữa à? Ông "A" nên xuống Diêm Vương mà đòi, với hỏi.

Do đó, ngon hay dở là do cách nấu của người đầu bếp, bội thu hay thất thu là do cách hành xử của người nuôi tôm, từ đó người nuôi trồng, đừng có đổ thừa "Nuôi tôm, đánh bạc với ông Trời" tựa đề của một bài viết về nuôi tôm trong một trang web, muốn thua hay thắng là do tự mình, nếu có lỗ lã, thì tự trách mình và đừng có trách ông trời.

Nói tóm lại, nuôi tôm phải biết bài bản, lớp lang, trước sau, sau trước, ít nhiều, nhiều ít, thì mới thắng được ông trời đó bạn ạ, còn bằng không thì tán gia bại sản như trở bàn tay.

Thân chào cùng những mùa tôm thắng lợi trên những Cánh Đồng Bất Tận.

Tác Giả

Trần Thanh Liêm

* Mượn cụm từ "Cánh Đồng Bất Tận" của nhà Đại Văn Nữ miền nam, Nam Bộ, Nguyễn Ngọc Tư của Cà Mau miệt vườn.




NUÔI TRỒNG TÔM SÚ và TÔM CÀNG XANH ở THẾ CÔNG

Phòng Bệnh (Thế Công) hơn là trị bệnh
(Thế Thủ).

Người nuôi trồng tôm sú phải biết, am hiểu tường tận "Trận Đồ". Nghề nuôi tôm như là 1 mê hồn trận, khi đào ao mua con giống, là người nuôi trồng đã lọt vào "Hang Động Mê Hồn Trận" mà ngõ vào đã bị lấp kín, một không gian tối thui. Bấy giờ người nuôi trồng, giống như người mù, để tìm lối ra, người nuôi trồng phải thật là bình tỉnh, phải vạch ra cho mình một "Qui Trình", một "Trận Đồ" hết sức sáng tạo, uyển chuyển và biến hoá, mà Trận Pháp thì phải đi đôi với Thương Pháp, nghĩa là lấy phương thức "Quyền Thuật" của người mà chế biến thành "Tinh Võ" quyền thuật của mình.

Trận Pháp:

Trong Hang Động có rất nhiều ngõ ngách cạm bẫy dẫn đến Vực Thẩm (Như là nhiệt độ của nước, Amonia, bệnh đen mang, bệnh đớm trắng, con tôm bị còi...v...v...v.), đang chực hờ, đang chờ sẵn người nuôi trồng bị lọt vào bẫy, mà trong số những ngõ ngách đó chỉ có 1 cái "Ngách" để thoát thân ra bên ngoài một cách an toàn, mà không một ai có thể đoán biết được: Ngách nào là ngách an toàn? Và ngách nào sẽ là ngách đi đến vực thẩm?

Làm sao để biết ngõ ngách an toàn đó?

Người nuôi trồng phải đống vai trò của một thằng siêu khờ, phải là "7 Lúa siêu khờ", "8 Lúa siêu khờ" chứ không còn là "Hai Lúa Tầm Thường" nữa. Đối diện với người nuôi trồng là những ngõ ngách vực thẩm không tên. Người nuôi trồng phải lần mò, từ từ lấp trám và triệt tiêu từng ngõ ngách, từng cái một, đây mới gọi là Trận Pháp của "7 Lúa siêu khờ", Trận Pháp này là ở "Thế Công", chứ không phải ở "Thế Thủ" như những người nuôi tôm khác, ngồi chờ sự cố xảy ra, rồi mới xử lý thì đã muộn rồi.

Thế Công là phòng ngừa những dự báo của những sự cố có thể xảy ra, từ đó người nuôi trồng mò phăng lần lần từng sự cố một, rồi ngăn ngừa sự cố ngay từ đầu, ngay từ mầm mống, ngay từ gốc rễ, do đó người nuôi mới có cơ may thắng được "Mê Hồn Trận", có cơ may vươn lên như "Cá hoá Rồng", còn bằng không "thì Khỉ, rồi cũng hườn cốt Khỉ", rồi "Bần Cố Nông sẽ mãi mãi là Bần Cố Nông" và sẽ không bao giờ vươn lên được để trở thành "Đại Gia".

Thương Pháp:

Như trên, Trận Pháp là lấp trám và triệt tiêu từng ngõ ngách một. Còn "Thương pháp", như bệnh phân trắng thì phòng ngừa bằng cách dùng Vi Sinh đường ruột, nước bị ô nhiểm thì dùng "Thương pháp" là kiểm soát chặt chẽ khâu thức ăn, đừng để cho thức ăn dư thừa v...v...v..., đồng thời người nuôi trồng phải đống vai trò của một người "Siêu Kỹ Sư" biết áp dụng "Thương pháp" khoa học hiện đại, tiên tiến của ngành nuôi tôm vào ao tôm của mình, chứ không phải là một "Kỹ Sư Thuỷ Sản Tầm Thường" chỉ biết copy mà không biết dùng đầu óc để suy nghĩ, có như vậy người nuôi trồng mới triệt tiêu được những ngõ ngách của mầm bệnh, ngõ ngách của sự cố, cuối cùng chỉ còn lại một lối ra, là một ngõ ngách an toàn cho người nuôi trồng.

Người nuôi trồng phải có óc sáng tạo, không phải luôn luôn mô phổng trên mô hình của người khác để làm mô hình của mình.

Thí dụ có người nói: "Tôi copy y chang như trong sách vở" mà sao tôi bị thất bại?
Đúng! anh nói đúng, sách vở nói đúng, nhưng mà "Tư Duy" của anh đã sai, sai một cách mù quáng, sai một cách triệt để, bởi vì thổ nhưỡng của chổ nầy sẽ khác với chổ kia, khác nhau gồm có: Khí hậu, thời tiết, nhiệt độ, địa lý, đất đai, thành phần cấu tạo của đất sẽ khác biệt từng vùng, từng miền, từng mỗi quốc gia, mà điển hình là: khí hậu và thời tiết, địa lý và đất đai của Việt Nam, Mỹ, Châu Phi và Úc Châu, sẽ không bao giờ giống nhau.

Như trong hình thức "Bán thâm canh", cơ quan Lương Nông Liên Hiệp Quốc (FAO=Food Agriculture Organization) đề cử độ sâu của nước là 80cm, độ sâu này là nói chung chung cho "Toàn Cầu" chứ không riêng cho một vùng hay một quốc gia nào, Bộ Thuỷ sản cũng copy 80cm rồi các kỹ sư theo đó tư vấn cho người nuôi trồng, người nông dân làm theo "ĐÚNG Y NHƯ SÁCH VỞ" mà hậu quả thì người nông dân phải gánh chịu, vợ con họ và gia đình họ cùng chung gánh chịu, chứ không một ai vào đây gánh chịu cho họ, người Kỹ Sư, người Cán Bộ, Bộ Thuỷ Sản và Nhà Nước có gánh chịu cho họ không? Như mọi người đã biết "Dĩ nhiên là không".

Khí hậu của nước Việt Nam ta rất là oi bức, nhiệt độ khắc nghiệt, thì người nuôi trồng có nên duy trì 80cm độ sâu hay không? Hay là người nuôi trồng phải tăng độ sâu lên 1 mét, 1,2 mét hay là sâu hơn nữa? Để xem người nuôi trồng muốn làm:

* "7 Lúa siêu khờ" + "Siêu Kỹ Sư" hay không?

* Có nên sửa đỗi hay không nên sửa?

* Hay mãi mãi cã đời chỉ là một "Hai Lúa Tầm Thường" + "Kỹ Sư Tầm Thường"?

* Đánh đâu thua đó, nuôi đâu lỗ đó, mượn đâu nợ đó, không cách nào trã nợ (Có nên bán vợ, đợ con hay không?).

Nên nhớ mực nước cạn, qua ánh sáng (Quang học) dễ làm cho nhiệt độ nước thay đổi, nóng quá sẽ làm cho thức ăn dư thừa mau thối rữa thì lượng Ammonia (NH3) sẽ tăng, khi NH3 tăng thì các người nuôi trồng đã biết hậu quả của nó như thế nào rồi! Và thử hỏi con tôm có thể sống và chịu đựng nỗi trong môi trường như thế ròng rã trong 4 tháng (120 ngày) hay không?

Thí dụ kế tiếp (Ra ngoài đề tài nuôi tôm, nhưng mà cùng chung copy y chang như trong sách vở): Như chúng ta đã biết chiếc cầu Cần Thơ bị sập. Trong quá trình thi công các kỹ sư, các người có chức năng copy y chang, rập khuôn sức chịu đựng của những trụ chống đỡ với con số mà tỉ lệ là 1,2 của nước Mỹ (USA), tại sao copy y chang mà cầu vẫn sập, bởi vì đất đai ở Mỹ phần lớn là đất cát lẫn lộn với sỏi đá, còn đất đai của nước ta rất là khác biệt, nhất là vùng DBSCL, đất sét và đất bồi do phù sa, cho dù đất khô ráo đi nữa thì vẫn bị lún như thường, huống hồ chi là mùa mưa.
Ở đây "Tư Duy" của chúng ta sai, chứ không phải là sách vở sai, theo tôi sức chịu đựng của trụ chống đỡ phải là 4,0 (nghĩa là 1 khối bê tông là 1 tấn thì giàn giá (trụ) chống đỡ phải có sức chịu đựng gắp 4 lần, tức là 4 tấn.

Như đã nêu trên:

* "TƯ DUY" của những người có chức năng có bị thiếu sót hay không?

* Nói về khoa học kỷ thuật thì những người nầy có tắc trách (Vô trách nhiệm) hay không?

* Hay là trình độ của họ vẫn còn non kém?

Đó là sự phán quyết của các Anh (Người nuôi trồng).

Cách thức cho tôm ăn, bằng cách rải thức ăn cho tôm trên toàn mặt ao, đây là theo thói quen hay là bắt chước người khác?

Dù cho bắt chước hay là thói quen, đây là một hành động rất là "Nghiêm Trọng" mà là một "Tai Hại Hàng Đầu" trong việc nuôi trồng Thuỷ Sản, đặc biệt là con tôm mà người nuôi trồng không biết hoặc biết một cách mơ hồ. Vậy người nuôi trồng có nên tiếp tục rải thức ăn, hay là để những cái "Sàng ăn" cho con tôm?

Theo thống kê, khi rải thức ăn, thì 50% lượng thức ăn là dư thừa, do con tôm ăn không hết phần lớn thức ăn bị con tôm đạp lún xuống sình (tôm di chuyển thành đàn), thức ăn bị thối rữa, nước bị ô nhiễm, Ammonia tăng, đó là nguyên nhân chính gây ra những mầm bệnh. Vậy người nuôi trồng cần phải để những cái "Sàng ăn" cho tôm ăn, vừa phòng chống, ngăn ngừa mầm bệnh mà còn tiết kiệm 50% tiền thức ăn cho con tôm. Dùng "Sàng Ăn" cho tôm thì các nước Nam Mỹ, Brazil, Peru, Panama...v...v...v, đã xử dụng từ năm 1992 rồi, chỉ có nước Việt Nam ta rất ít người biết đến.

Phương thức phòng ngừa, ngăn chận, đây mới gọi là Thương Pháp của "Siêu Kỹ Sư".

Những Thương Pháp khác, ngăn ngừa bệnh, làm cho con tôm chóng lớn như: Bổ xung những Vitamin, ao lắng, ao xử lý nước thãi, Vi sinh, vi sinh đường ruột...v...v...v, mà tôi đã đề cập trong bài đã được đăng trong trang web:

http://www.farfareastcreatures.com/thuysan/tom/ky-thuat-nuoi-ghep-trong-ao-nuoi-tom-su.html

Phòng bệnh hơn là trị bệnh, ông bà chúng ta nói, không sai.

Phòng bệnh tức là ở "Thế Công", trị bệnh là ở "Thế Thủ", nuôi tôm cũng giống như một đội Bóng Đá, ra trận mà cứ ở thế thủ thì kết quả thật là rõ ràng trước mắt, là từ hoà tới thua và mãi mãi không bao giờ thắng, đội bóng không bao giờ dẫn bóng lên để tấn công, thì đội bóng đó không bao giờ có một cơ hội mải mai, để ghi bàn thắng, cho dù đó chỉ là 1%.

Tại sao người nuôi trồng phải thức khuya dậy sớm, dầm mưa, dãi nắng, trông nôm ao tôm, cho ăn, chạy máy bơm, máy sục khí ôxy, lo lắng nợ nần và lao động rồng rã 120 ngày, cuối cùng cũng chỉ là một sự lỗ lã, thì tại sao người nuôi trồng không dùng số tiền nuôi tôm để đi đánh bạc, đánh bạc còn có cơ hội được thắng là 50%, hoặc thua là 50% mà không cần phải vất vã vì con tôm.

Ở Mỹ đa số những nhà nông hoặc người nuôi trồng thuỷ sản, họ đều có bằng cấp kỹ sư chuyên ngành. Ở Việt Nam đa số người nông dân có trình độ kém, nhưng có cái ưu đãi là mạng lưới (Web), dịch vụ đã lan tràn đến nông thôn, người nuôi trồng không biết cách lên mạng thì con cháu của họ sẽ tìm kiếm dùm, những thông tin bằng tiếng Việt thì dễ dàng, còn những thông tin bằng Anh ngữ thì khó khăn hơn, nhưng mà những người biết Anh ngữ, dịch thuật và chia sẻ những tin tức nầy cho hội viên và cộng đồng.

Đã bước qua kỹ nguyên mới, nền kinh tế "Đổi Mới" thì cái "Tư Duy" của chúng ta cũng phải "Đổi Mới", từ đó nước Viêt Nam ta mới trỡ nên thịnh vượng và phú cường, nếu bằng không thì dịch bệnh của tôm sẽ tràn lan từ Ấp này sang Ấp nọ, từ Xã này sang Xã kia, từ huyện này sang huyện nọ, thì từ nay và nghìn năm nữa, anh (người nuôi) và tôi, con cháu của chúng ta sau này vẫn còn đọc được những tin tức con tôm chết hàng loạt và người nuôi trồng sẽ thiếu nợ chất chồng vì con tôm, ở trên mạng cũng như trên báo chí.

Khoa học kỹ thuật nuôi trồng thuỷ sản đang được cải tiến không ngừng, ở Mỹ, Bali và Inđônêxia, họ đã nuôi trồng Siêu Công Nghiệp (Super-Intensive) bằng "Sinh Khối", mà mật độ thả là 280-300con/m2 và thu hoạch 2,5vụ/năm là 100 tấn/ha.

Hiện nay (đã được đăng, Posted on: Saturday, June 30, 2007) Đại Học Hawaii đã thử nghiệm nuôi Tôm Thẻ Chân Trắng là 800con/m2 (nói một cách đúng hơn là 800con/m3, 9.000pounds/0.08-acre tank, khoảng 113tấn/ha/vụ)

http://the.honoluluadvertiser.com/article/2007/Jun/30/ln/FP706300350.html

".......scooped more than 9,000 pounds of shrimp out of the tank......... Most existing farms raise shrimp in concentrations of about 80 per square meter of water, but the capacity at Oceanic Institute is more than 800 shrimp per square meter, said Shaun Moss, director of the shrimp department.........The shrimp were placed in the 0.08-acre tank"

Người nuôi trồng phải ở "Thế Công"

* Phòng chận, ngăn ngừa dịch bệnh và sự cố ngay từ đầu và ngay tận gốc rễ, thì xác suất thành công và lãi nhuận sẽ tăng bội phần.

* Hai vai của người nuôi trồng thuỷ sản, gánh nặng trọng trách, muốn có mùa vụ được kết quả mỹ mãn thì vai trò của người nuôi trồng phải là "7 Lúa" và " Siêu Kỹ Sư", còn những người nuôi trồng muốn đống vai trò của "Hai Lúa" và là một "Kỹ Sư Tầm Thường", xìu xìu, ễnh ễnh thì xác xuất được mùa chỉ là con số không (Zerô, zip).

* Sự khác biệt giữa "Thế Công" là (7 Lúa siêu khờ, Siêu Kỷ Sư, siêu lợi nhuận) và "Thế Thủ" là (2 Lúa Tầm Thường, 1 Kỷ Sư Tầm Thường, dịch bệnh, chúa chổm nợ nần, bán luôn miếng đất của Tổ Tiên để lại).

* không một ai vào đây gánh nợ ngân hàng dùm cho các anh (Người nuôi trồng), có chăng là vợ, con và gia đình của các anh cùng chung gánh.

* Lý giải đã đưa ra, còn phần của các Anh (người nuôi trồng), chọn con đường đi cho mình, bằng phẵng hay chông gai, "Cá hoá Rồng để trở thành Đại Gia", hay là "Khỉ, hườn cốt Khỉ và Bần Cố Nông, mãi mãi là Bần Cố Nông" mà hảy tự quyết định lấy.



Trần Thanh Liêm


(Chuyên Gia nghiên cứu nuôi trồng thuỷ sản, Tôm Sú tại Hoa Kỳ)

Seattle,
ngày 07 tháng 11 năm 2007
USA.

Email : liemtran308@yahoo.com